Kết luận nói trên là phiến diện, thiếu tính khoa học. Khi dự
toán đầu tư một công trình nào đó, người ta đưa ra nhiều phương án, tính toán,
so sánh để lựa chọn phương án tối ưu. Trường hợp này, người dân có thể đi lại bằng
các phương thức như đường hàng không, đường sắt, đường bộ hoặc đường thủy.
Đúng ra, Bộ GTVT phải tính toán các phương thức đầu tư khác
và so sánh với việc làm đường sắt cao tốc để lựa chọn phương án kinh tế nhất,
hiệu quả nhất. Nhưng trong trường hợp này, Bộ GTVT đã không đưa ra các tính
toán như vậy mà lại vội vã kết luận một cách võ đoán.
Nếu để đạt mục tiêu của Bộ GTVT bù nhu cầu “hụt” của 57 triệu
hành khách/năm vào năm 2030, có một phương án khác với chi phí đầu tư thấp hơn
nhiều so với làm đường sắt cao tốc là xây dựng hai sân bay ở hai đầu Bắc - Nam.
Theo tư vấn của Công ty Hansen Partnership (Úc), sân bay
Long Thành có tổng mức đầu tư chỉ 12 tỉ đô la, nhưng có công suất 100 triệu
khách và 5 triệu tấn hàng hóa/năm. Tạm tính vận chuyển 1 tấn hàng hóa tương
đương với ba hành khách, thì 5 triệu tấn hàng hóa sẽ tương đương 15 triệu hành
khách. Như vậy, công suất của sân bay Long Thành sẽ là 115 triệu khách/năm.
Tính ra, nếu đầu tư hai sân bay ở hai đầu Bắc - Nam thì tổng
kinh phí xây dựng chỉ khoảng 24 tỉ đô la. Vốn đầu tư cho máy móc, thiết bị phục
vụ hai sân bay này, theo kinh nghiệm của các nhà tư vấn, vào khoảng 24 tỉ đô la
nữa (bao gồm cả tiền mua máy bay). Như vậy, tổng vốn đầu tư cho toàn bộ hai sân
bay sẽ khoảng 48 tỉ đô la, nhưng lại có thể đáp ứng nhu cầu đi lại nhiều gấp
đôi so với đường sắt cao tốc cần lượng vốn đầu tư lên đến 55,85 tỉ đô la.
No comments:
Post a Comment