Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ chọn lọc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ chọn lọc. Hiển thị tất cả bài đăng

06 tháng 10 2020

  BÀI THƠ MỪNG LỄ 8/3

của Tiến sĩ Lê Thống Nhất, một Ông Đồ Nghệ chính hiệu, bài "Biết – Không biết".
Hôm nay xin mời mọi người thưởng thức thêm và suy ngẩm thêm bài thơ đáp lại, cũng mừng Lễ 8/3, của Cô giáo nguyễn Anh Đào, một Bà Đồ Nghệ chính hiệu, bài "Em biết và em ước"
BIẾT - KHÔNG BIẾT
của Tiến sĩ Lê Thống Nhất, sinh ngày 14/01/1955, nguyên quán Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An.
Có thể bên em
Có một người đàn ông như thế:
Không biết tặng em mỹ phẩm em ưa
Không biết nói lời hay mà người khác dư thừa
Không biết chọn loại hoa đắt tiền mà người mua rùng mình một chút
Không biết post thiếp mừng em lên facebook
Không biết mời em đi nhà hàng Hàn Quốc, Tây, Tầu
Không biết khen em khi em vừa về từ hiệu làm đầu
Không biết bài hát tiếng Anh mà người trẻ nào cũng biết
Không biết so sánh các loại rượu ngon trong từng bữa tiệc
Và có thể còn thêm nhiều điều cũng không biết, em ơi!
Những người đàn ông em nhìn thấy trên đời
Có thể khác một người bên em năm tháng:
Biết cần cù cùng em đi lên từ hai bàn tay trắng
Biết dậy sớm thức khuya lúc con ốm, vợ đau
Biết làm tất cả những gì để bữa cơm không chỉ có rau
Biết thùng gạo nhà mình vơi để trước sau lo liệu
Biết Tết nào nhà mình tiền tiêu còn thiếu
Biết khuyên mẹ chồng khi khó chịu về em
Biết cuốn truyện nào mà em vẫn thích xem
Biết lo cho con từ ngọn đèn ngồi học
Biết giấu bệnh của mình vì sợ em lo, em khóc
Biết chiếc xe đạp em đi hay trật cóc quay tròn
Biết xúc động lệ nhòa ngày hạnh phúc các con...
Biết - Không biết, nhiều điều còn có thể kể
Bên em có một người đàn ông như thế
Xin em đừng buồn,
Em nhé!
Em ơi! …
EM BIẾT VÀ EM ƯỚC
của Cô giáo nguyễn Anh Đào, bút danh Nhớ Biển, sinh ngày 28 Tháng 5 1970, nguyên quán Diễn Châu, Nghệ An.
Em biết rằng anh có thể thua xa
Những người đàn ông biết tặng hoa ngày lễ
Biết hót như chim ngọt ngào đến rơi lệ
Biết cưng chiều khi em thích shoping.
Anh không phải là người thích ngắm bình minh,
Hay trăng thanh khi đêm buồn tĩnh lặng.
Không biết lời ca "chân tình" như người ta vẫn tặng,
Người mình yêu như cái thuở ban đầu...
Anh không giàu và không biết gì đâu
Ngoài hai chữ nghĩa tình chân thật
Ngoài nỗi xót xa khi vô tình đánh mất
Một chút mắn may khi cơ hội làm giàu.
Anh chẳng cần gì ngoài hai chữ "vì nhau"
Ngoài những đứa con cần học hành đến đích
Ngoài mẹ cha cần những gì ưa thích
Với bản thân, anh chẳng nghĩ cho mình...
Em đâu buồn chỉ ước mái nhà xinh
Luôn ấm áp bởi trái tim thắp lửa
Biết sẻ chia những buồn vui mỗi bữa
Cơm nóng quây quần luôn có bóng hình anh!

 KHÔNG CÓ EM

TA TẮT THỞ LÂU RỒI . . .
Ta cầm cọ vẽ hình hài của Chúa
màu hiện sinh giáng xuống đời trần
Ta gục mặt bên trò chơi số phận
màu thời gian lận đận xoay vòng.
Con xin Chúa thêm một lần rửa tội
vì yêu em Con phạm lỗi ngoại tình
Con van Chúa thêm một lời đính chính
chốn Thiên đường không sánh với Trần gian.
Ta mặc niệm: CHÀNG VÀ NÀNG muôn thuở
không có em Ta tắt thở lâu rồi . . .
Nguyễn Thanh Bình
10/11/2018


 YÊU ANH

Thơ Ngoc Minh
Em yêu anh... Người đàn ông đã cũ
Sống âm thầm lặng lẽ tháng ngày qua
Em yêu anh... Giữa cuộc sống nhạt nhòa
Vẫn khao khát niềm tin và hy vọng
Em yêu anh... Giữa biển đời sóng động
Vẫn âm thầm lẻ bóng bước chân đi
Em yêu anh... Chưa quên mối tình si
Trong thẳm sâu tình chỉ là hư ảo
Em yêu anh... Giữa dòng đời chao đảo
Chân vững vàng tiếp nối nhịp thời gian
Em yêu anh... Giữa trời rộng thênh thang
Những kỷ niệm vẫn đầy vơi ký ức
Em yêu anh... Vết thương lòng chưa dứt
Tim hằn sâu vết nứt những cuộc tình
Em yêu anh... Nguyện hứa với trời xanh
Yêu anh mãi... Người đàn ông đã cũ
15.11.2019

30 tháng 9 2020

 ĐỜI LÀ PHÙ DU.

Chiếc lá vội bay xa.
Đi qua miền nắng gió.
Sóng cuộn mình nhấp nhô.
Tuổi xuân không trở lại.
Bao thương yêu vụng dại .
Ấp ủ mãi trong tim.
Vương vấn bao nỗi niềm.
Nhưng làm sao xóa hết.
Riêng mình ta tự biết.
Vết thương lòng nông sâu.
Thời gian trôi đi mãi.
Tim vẫn còn nhói đau.
Đâu có gì vô hạn.
Tất cả là phù du.
Mong cõi lòng thanh thản.
Ta về " khúc thụy du "
Mặt trời đang thức dậy.
Tỏa rạng ánh bình minh.
Dòng sông vẫn trôi mãi.
Hy vọng và niềm tin.
Vl,27/11/19.



 Ỷ NIỆM KHÔNG THỂ QUÊN TRONG ĐỜI THƠ CỦA ĐTC

Lời thưa
Nhà biên khảo và nghiên cứu VH Thái Doãn Hiểu về cõi vĩnh hằng thoáng chốc đã gần một năm.
Như Langchau- Đồng Thị Chúc đã tâm sự trên trang nhà: ĐTC trở lại thơ sau gần 20 năm vắng bóng là do nhà nghiên cứu VH Thái Doãn Hiểu động viên, khích lệ và giúp đỡ cho tập thơ LỤC BÁT DÂNG TẶNG NGƯỜI XƯA ra đời. Đồng Thị Chúc rất trân trọng tình cảm đó và ơn ông nhiều lắm.
Nhân ngày giỗ đầu ông, langchau- ĐTC xin đưa lên trang nhà những cử chỉ và những lời động viên Đồng Thị Chúc của ông. Đây là những kỷ niệm vô cùng quý giá với ĐTC.
Hà Nội 10-12-2016
Trân trọng. Đồng Thị Chúc.
THƯ MỜI TỌA ĐÀM THƠ
(Thư thông báo đến ĐTC gửi qua Email 10-02-2012 9:40 AM)
Sáng chủ nhật 19-2-2012, nữ nhà thơ Đồng Thị Chúc tác giả tập thơ mới xuất bản LỤC BÁT DÂNG TẶNG NGƯỜI XƯA, nxb Hội Nhà văn,
từ Hà Nội vào thăm và giao lưu với các bạn thơ Thành phố Hồ Chí Minh.
Gia đình Thái Doãn Hiểu tổ chức tiếp khách. Nữ sĩ rất mong được diện kiến người mà cô hâm mộ từ lâu.
Trân trọng kính mời bạn Nguyễn Đăng Hưng, Vũ Đình Huy, Nguyễn Huy Dung, Trần Mạnh Hảo, Tôn Nữ Giáng Tiên, Đặng Nguyệt Anh, Nguyễn Bách Phúc đến dự cho vui.
Thời gian tọa đàm từ 9h đến 11h ngày 19-2-2012, sau đó dùng cơm trưa thân mật.
Địa điểm : nhà riêng Thái Doãn Hiểu : 414/10b Nguyễn Duy Trinh, phường Bình Trưng Đông, Quận 2. Tp Hồ Chí Minh.
Rất hân hạnh mong được đón tiếp quý vị.
THÁI DOÃN HIỂU<!--more-->
Anh Hiểu ơi ,
Em rất cảm ơn anh chị sẽ tổ chức đón em và cho em gặp các anh chị “tên tuổi”áy nhưng mà em mới nghe tên đã chực NGẤT . Thực sự là em CHOÁNG .
Em chắc là đến lúc đó em chẳng biết nói gì , chỉ có thể ngồi ngắm các anh chị và RUN ! Em chúc anh vui .
Em Chúc
(Thư phúc đáp qua email)
THÁI DOÃN HIỂU
NGHIÊN CỨU VÀ PHÊ BÌNH VĂN HỌC
"Tôi trước tác là để phổ biến tâm thuật chứ không phải để kiếm danh lợi." THÁI DOÃN HIỂU
Giao lưu với nữ nhà thơ Đồng Thị Chúc
ĐƯỢC ĐĂNG BỞI THÁI DOÃN HIỂU THỨ HAI, NGÀY 20 THÁNG 2 NĂM 2012
GIAO LƯU VỚI NỮ NHÀ THƠ ĐỒNG THỊ CHÚC
Nhân sự kiện Đồng Thị Chúc trở lại với thơ ca sau 15 năm vắng bóng trên thi đàn bằng thi tập LỤC BÁT DÂNG TẶNG NGƯỜI XƯA Nxb Hội Nhà văn, Hà Nội 1-2012. đầu xuân, nhà thơ hành phương Nam để gặp gỡ giao lưu với các thi hữu và bạn đọc thân quý. Gia đình Thái Doãn Hiểu con trai, con dâu nhộn nhịp đón khách.
Sáng ngày 19-2- 2012 tại tư gia ông bà Thái Doãn Hiểu ở số 414/10b Nguyễn Duy Trinh, P Bình Trưng Đông, Quận 2, TP Hồ Chí Minh đã diễn ra cuộc gặp mặt thân tình giữa nữ sĩ Bắc Hà và các sĩ phu Nam Hà.
Đồng Thị Chúc là nhà khoa học (về điện tự động) làm thơ nên khách mời là các bạn thân thiết của Thái Doãn Hiểu – Hoàng Liên phần lớn cũng là các nhà khoa học làm thơ như: GS TS Nguyễn Đăng Hưng, GS TS y khoa Nguyễn Huy Dung, TS Nguyễn Bách Phúc, PGS TS Dương PhúcTý, Nhà thơ &amp; nhà phê bình văn học Trần Mạnh Hảo, Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm…Rất tiếc thiếu Viện sĩ Vũ Đình Huy, Nhà thơ Đặng Hấn và Nữ sĩ Đặng Nguyệt Anh vì lý do đặc biệt. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo không đến được gửi bánh cáy đặc sản Thái Bình cho anh em thưởng thức và dùng điện thoại chúc mừng.
Quý nhau về tài, trọng nhau bởi đức, các nhà khà khoa học, nhà thơ, nhà giáo lừng danh trò chuyện với nhau thật thân mật, hồn nhiên như trẻ nhỏ. Nữ nhà thơ khép nép tặng tập thơ in ấn thật sang trọng trên nền giấy cutse và thủ thỉ trình diễn những bài thơ tâm đắc trong tập Lục bát dâng tặng người xưa. Nàng thơ còn nhã ý tặng mỗi người một củ sâm tươi Cao ly chính hiệu với hàm ý giữ gìn sức khỏe. Trần Mạnh Hảo “quát thơ” bằng những bài thơ gan ruột đau đời như Lý Bạch, Đỗ Phủ, Nguyễn Bính… làm cho Dương Phúc Tý trầm trồ “ Thơ thế mới gọi là thơ – thơ đích thực”. Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm như nhà hiệp sĩ của Văn đàn bi tráng xúc động trình bày chương mở đầu của trường ca tâm huyết làm gs Hưng và nhiều người khác sửng sốt. Nhà phê bình Thái Doãn Hiểu đứng dậy đánh giá cao tác phẩm ấy. Cao hứng, Nguyễn Bách Phúc, Dương Phúc Tý, Nguyễn Đăng Hưng, Thái Doãn Hiểu, Bác sĩ Nguyễn Huy Dung lôi những bài thơ ruột làm từ hồi tráng niên ra tranh nhau đọc trong cơn khoái cảm ngây ngất. Xôm tụ nhất là bác Nguyễn Đăng Hưng ôm cây đàn ghi ta, âu yếm như ôm người tình và bằng chất giọng to vang ấm làm sống dậy âm nhạc của Ngô Thụy Miên và những tình khúc nổi tiếng thế giới do anh dịch lời Việt.. Chủ khách hoà quyện trong tình thân ái đậm đà, rộn rã tiếng cười và tiếng pháo tay.
Cảm kích trước tấm thịnh tình của các bạn thơ phương Nam, nữ thi sĩ Đồng Thị Chúc đứng dậy nhỏ nhẹ ứng tác bài THĂM MỘT MIỀN TRÍ THỨC để kính tặng các nhà thơ, nhà văn, nhà khoa học mà tác giả hân hạnh được diện kiến tại nhà riêng ông bà Thái Doãn Hiểu – Hoàng Liên:
Em từ vùng lạnh giá
Về thăm nắng nơi đây
Gặp không gian xanh lạ
Gặp tình người thiết tha.
Ngợp giữa miền tri thức
Em như không đường ra
Phải rồi, giữa ma trận
Thôi, lặng ngồi nhìn ra
Ngắm những mái đầu bạc
Ngắm những vầng trán cao
Kiến thức ngự trong đó
Núi liệu cao hơn nào ?
Em xin là hoa dại
Góp một chút hương xa
Thơm về miền mong đợi -
Miền sáng trong lòng ta.
Tiệc kéo dài tư 9 h sáng đế 1h30 chiều.
Ra về, ai cũng giữ mãi trong hồn một ấn tượng sâu đậm tốt đẹp về tinh thần kẻ sĩ. Buổi gặp gỡ đã được tự tay chủ nhà Thái Doãn Hiểu ghi hình đầy đủ.
4h chiều cùng ngày, con trai Thái Hoàng Quỳnh lái xe đưa cô Chúc và bố mẹ đi bát phố theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa. Thoạt đầu xe lăn bánh trên đại lộ Đông Tây chui qua sông Sài Gòn bằng đường Hầm - một kỳ quan mới của thành phố, rồi đi qua chợ Bến Thành, qua phố xá Quận 1, quận 3, men theo sân bay đến quận Gò Vấp…
Là người của công việc, sáng mai 20-2, lúc 9h sáng Nhà thơ Đồng Thị Chúc đáp chuyến máy bay sớm trở lại Hà Nội – nơi công việc điều hành với công ty Hàn Quốc đang chờ cô. Tuy gặp mặt ngắn ngủi với Sài Gòn chỉ hơn 32 tiếng đồng hồ nhưng tình cảm để lại hết sức mỹ mạn, sâu sắc.
Ảnh1 thư thông báo của ông Hiểu về thơ ĐTC được tuyển vào thi phẩm THƠ TÌNH BỐN PHƯƠNG và lời phúc đáp của ĐTC sau 15 năm có lẻ.
Ảnh 2 các nhà thơ và các nhà KH làm thơ trong ngày găp 19-02-2012.
Anh3 phó nhòm Thái Doãn Hiểu đang tác nghiệp ghi hình hôm đó.
Ảnh4 GS Nguyễn Đăng Hưng ôm đàn hát tình ca

 ÔNG THẦY ĐỒ NGHỆ MẠO MUỘI NỐI VẦN THI SĨ HỌA SĨ LÝ DUNG

Tối qua Nhà Thơ Họa Sĩ tài hoa Lý Dung đăng trên FB bức ảnh này, nâng niu hoa đẹp, kèm 2 câu thơ:
Có một nàng yêu hoa... đến thế
Để một đời lãng đãng những lá bay.
Sáng nay Ông Thầy Đồ Nghệ NBP xúc động, mạo muội nối vần, 2 câu:
Có một nàng yêu hoa... đến thế
Để một đời lãng đãng lá bay.
Có một nàng yêu ĐỜI... đến thế
Để muôn đời xao động vần say.
14-12-2018


29 tháng 9 2020

 THƠ VIỆT 2019.

Nhà thơ trách nhiệm với Quốc gia
Sông núi trên vai, gánh Sơn Hà
Nhẹ trước, nặng sau, không gì cả
Núi sông - Sông núi, cứ gọi là.
Thơ Việt đang mùa, khúc hoan ca
Thi nhân nhiều lắm, khắp nhà nhà
Thơ thì bi tráng, thơ yêu khổ
Sơn Hà đang gánh, chẳng ai la.
Nhà thơ thích rượu, khoái đàn bà
Những thứ linh tinh nó kích nha
Nước non - Non nước, chìm hay nổi?
Giang sơn gánh vậy...mệt chết bà!

 ÁNH MÂT VÀ NỤ CƯỜI CỦA EM

Đêm sâu thế và trong suốt thế!
Bốn xung quanh, trên dưới, lặng mông mênh
Ta ngồi đây, một điểm vật chất bé nhỏ mong manh,
Lắng đọng những nghĩ suy,
rồi tan vào vô cùng vĩnh viễn…
Chợt, một ánh hào quang ập đến,
Chợt, một tiếng ngân nhỏ nhẹ êm đềm
Là lúc ánh mắt và nụ cười của em,
hiện lên trong Tim ta thổn thức…
Mùa thu 1981



28 tháng 9 2020

 HAI BÀI THƠ MỪNG LỄ 8/3: "BIẾT – KHÔNG BIẾT" VÀ "EM BIẾT VÀ EM ƯỚC"

Hôm qua đã mời mọi người thưởng thức và suy ngẩm bài thơ mừng Lễ 8/3
của Tiến sĩ Lê Thống Nhất, một Ông Đồ Nghệ chính hiệu, bài "Biết – Không biết".
Hôm nay xin mời mọi người thưởng thức thêm và suy ngẩm thêm bài thơ đáp lại, cũng mừng Lễ 8/3, của Cô giáo nguyễn Anh Đào, một Bà Đồ Nghệ chính hiệu, bài "Em biết và em ước"
BIẾT - KHÔNG BIẾT
của Tiến sĩ Lê Thống Nhất, sinh ngày 14/01/1955, nguyên quán Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An.
Có thể bên em
Có một người đàn ông như thế:
Không biết tặng em mỹ phẩm em ưa
Không biết nói lời hay mà người khác dư thừa
Không biết chọn loại hoa đắt tiền mà người mua rùng mình một chút
Không biết post thiếp mừng em lên facebook
Không biết mời em đi nhà hàng Hàn Quốc, Tây, Tầu
Không biết khen em khi em vừa về từ hiệu làm đầu
Không biết bài hát tiếng Anh mà người trẻ nào cũng biết
Không biết so sánh các loại rượu ngon trong từng bữa tiệc
Và có thể còn thêm nhiều điều cũng không biết, em ơi!
Những người đàn ông em nhìn thấy trên đời
Có thể khác một người bên em năm tháng:
Biết cần cù cùng em đi lên từ hai bàn tay trắng
Biết dậy sớm thức khuya lúc con ốm, vợ đau
Biết làm tất cả những gì để bữa cơm không chỉ có rau
Biết thùng gạo nhà mình vơi để trước sau lo liệu
Biết Tết nào nhà mình tiền tiêu còn thiếu
Biết khuyên mẹ chồng khi khó chịu về em
Biết cuốn truyện nào mà em vẫn thích xem
Biết lo cho con từ ngọn đèn ngồi học
Biết giấu bệnh của mình vì sợ em lo, em khóc
Biết chiếc xe đạp em đi hay trật cóc quay tròn
Biết xúc động lệ nhòa ngày hạnh phúc các con...
Biết - Không biết, nhiều điều còn có thể kể
Bên em có một người đàn ông như thế
Xin em đừng buồn,
Em nhé!
Em ơi! …
EM BIẾT VÀ EM ƯỚC
của Cô giáo nguyễn Anh Đào, bút danh Nhớ Biển, sinh ngày 28 Tháng 5 1970, nguyên quán Diễn Châu, Nghệ An.
Em biết rằng anh có thể thua xa
Những người đàn ông biết tặng hoa ngày lễ
Biết hót như chim ngọt ngào đến rơi lệ
Biết cưng chiều khi em thích shoping.
Anh không phải là người thích ngắm bình minh,
Hay trăng thanh khi đêm buồn tĩnh lặng.
Không biết lời ca "chân tình" như người ta vẫn tặng,
Người mình yêu như cái thuở ban đầu...
Anh không giàu và không biết gì đâu
Ngoài hai chữ nghĩa tình chân thật
Ngoài nỗi xót xa khi vô tình đánh mất
Một chút mắn may khi cơ hội làm giàu.
Anh chẳng cần gì ngoài hai chữ "vì nhau"
Ngoài những đứa con cần học hành đến đích
Ngoài mẹ cha cần những gì ưa thích
Với bản thân, anh chẳng nghĩ cho mình...
Em đâu buồn chỉ ước mái nhà xinh
Luôn ấm áp bởi trái tim thắp lửa
Biết sẻ chia những buồn vui mỗi bữa
Cơm nóng quây quần luôn có bóng hình anh!

23 tháng 9 2020

 CA DAO :

Hỡi cô cắt cỏ một mình,
Cho anh cắt với, dập dình sánh đôi.
Cô còn cắt nữa hay thôi?
Cho anh cắt với làm đôi vợ chồng.


 CA DAO:

Trong đầm gì đẹp bằng Sen,
Lá xanh, bông trắng, lại chen nhị vàng,
Nhị vàng bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn . . .



 EM LÊ VÂN ĐÃ VIẾT NHỮNG BÀI THƠ "CHIA TAY", HÀ NỘI 1978. . .

BÀI 2 : RIÊNG TƯ
Thôi nhé từ đây anh yêu hỡi!
Đừng cười để lệ phải tuôn rơi!
Đừng nói cùng em lời ân ái
Nghĩa tình nay sắp phải đôi nơi.
Thủa ấy môi em chỉ muốn cười
Mắt em chỉ muốn ngắm anh thôi
Muốn nghe mãi mãi lời anh nói
Muốn được bên anh đến trọn đời.
Ôi cái tình yêu thật trớ trêu
Cứ run rẩy cho lòng em khao khát
Cứ hờn giận để em rơi nước mắt
Anh lặng im cứ để em buồn.
Vầng trán anh cũng đắm đuối lòng em
Đôi mắt anh nhìn cũng khiến em thổn thức
Miệng anh nói cũng làm em rạo rực
Môi anh cười cũng để em say.
Anh đâu phải là thiên thần dũng mãnh
Trong thần thoại Hy La em đọc thủa còn thơ
Cũng đâu phải chàng Đam San hùng mạnh
Để giấc ngủ nào em cũng thấy mình mơ!
Lạ kỳ thay cho những giấc mơ
Anh gần gũi bỗng sao xa lạ thế
Em yêu anh có lẽ nào lại thế
Chỉ vì anh là anh
chứ không phải thiên thần
Và vì thế nên lòng em say đắm!
Em với anh chưa một lần sánh bước
Nắm tay nhau đi trên những con đường
Cũng chưa có lấy một lời thề thốt
Mà trái tim vẫn đập nỗi yêu đương.
Nếu em nói là tình yêu đơn phương
Nó phải chết như buổi chiều đông giá
Nhưng em chẳng giám tin anh tất cả
Khi khoảng trời ngăn cách những cánh chim.
Nỗi niềm này em ấp ủ trong tim
Khi đã hiến dâng anh từng hơi thở
Em yêu anh đó chính là đau khổ
Nỗi đau này đâu chỉ phải riêng em
Anh xa rồi xin chớ vội lãng quên
Trời Hà Nội thu tàn trên sắc lá
Ở một chốn phải đâu xa lạ
Có một người vẫn nghĩ về anh
Tháng 11-1978



 CA DAO:

Khăn thương nhớ ai,
Khăn rơi xuống đất.
Khăn thương nhớ ai,
Khăn vắt lên vai.
Đèn thương nhớ ai,
Mà đèn không tắt.
Mắt thương nhớ ai,
Mà mắt không khô . . .



 Gần đây thấy nhiều bạn "trẻ" (xấp xỉ tuổi 50), sáng tác những bài "thơ", nuối tiếc chuyện "thất tình" của "tuổi học trò", đăng lên FB, rồi "chia sẻ", "gắn thẻ" cho nhau. Không hiểu để "được vui" hay để "được buồn"? Để góp "vui hoặc buồn" với các bạn "trẻ", xin đăng bài thơ "thất tình" của Nhà Thơ danh tiếng Nguyễn Bính, viết 76 năm trước, khi chàng mới 23 tuổi.



HOA VỚI RƯỢU
Thấy rét, u tôi bọc lại mền,
Nhà bên cất rượu ủ thêm men.
Mẹ cha mất sớm còn em nhỏ,
Say cả tư mùa cho khách quen.
Em nhỏ là Nhi, bạn nhỏ, tôi,
Suốt ngày hai đứa nhẩn nha chơi.
Chị Nhi bán rượu đôi chiều chợ,
Vẫn nhớ mua quà cho cả đôi.
Hai đứa thường nhân buổi vắng nhà,
Người ta bắt chước chị người ta!
Ra vườn nhặt những hoa cam rụng,
Về bỏ đầy nồi cất nước hoa.
Nước hoa tuy chẳng thơm là mấy,
Hai đứa bôi đầy cả tóc nhau.
Hí hửng bảo nhau: "Thơm đấy chứ,
Nước hoa ngoài tỉnh thấm vào đâu!"
Một tối nhà Nhi có giỗ thầy
Chị Nhi cho uống rượu cay cay,
Chừng đâu chén nhỏ làm hai đứa
Mặt đỏ lên rồi, chếnh choáng say.
Hai đứa ôm nhau đánh giấc dài
Bất đồ ngủ đến sáng ngày mai
Chị Nhi cứ chế làm sao ấy
Hai đứa nhìn nhau ngớ ngẩn cười.
Chị Nhi thường nói với u tôi
Hai đứa thưa bà đến đẹp đôi
U tôi liền đáp ngay như thật
Tôi có nàng dâu giúp đỡ rồi
Thuở ấy làm sao thật thái bình
Trai hiền bạn với gái đồng trinh
Đời say men rượu thơm hoa rụng
Tràn những ngây thơ ngập cảm tình
Ấy thế mà rồi cách biệt nhau
Nhà Nhi không biết chuyển đi đâu
Mình tôi giời bắt làm thi sĩ
Mẹ mất khi chưa kịp bạc đầu
Bỏ lại vườn cam bỏ mái gianh
Tôi đi dan díu với kinh thành
Hoa thơm mơ mãi vườn tiên giới
Chuốc mãi men say rượu ái tình.
Rượu ái tình kia thành thuốc độc
Vườn trần theo bướm phấn hương bay
Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc
Hoa hết thơm rồi, rượu hết say.
Trăm sầu nghìn tủi mình tôi chịu
Ba bốn năm rồi năm sáu năm
Khóc vụng mỗi lần tôi nhớ lại
Men nồng gạo nếp nước hoa cam.
Xa lắm rồi Nhi! Muộn lắm rồi
Bẽ bàng lắm lắm nữa Nhi ơi!
Từ ngày Nhi bỏ nơi làng cũ
Mộng ngát, duyên lành cũng bỏ tôi.
Chắc ở nơi nào, dưới mái tranh,
Chị em Nhi vẫn sống yên lành,
Chị Nhi cất rượu cho Nhi bán.
Hồn vẫn trong mà mộng vẫn xinh.
Ngày xưa còn bé, Nhi còn đẹp
Huống nữa giờ Nhi đã đến thì,
Tháng tháng, mươi mười lăm buổi chợ
Cho người thiên hạ phải say Nhi.
Xóm chị em Nhi ở mấy nhà?
Bến đò đông vắng? Chợ gần, xa?
Nhà Nhi thuê có vườn không nhỉ?
Vườn có trồng cam, có nở hoa?
Mơ tưởng vu vơ, lòng dối lòng
Thực ra có phải thế này không
Chị Nhi đã lấy chồng năm trước
Nhi đến năm sau lại lấy chồng?
Ước gì trên bước đường lưu lạc.
Một buổi chiều nao, lạnh gió mưa
Gõ cửa nhà ai xin ngủ trọ
Giật mình tôi thấy tiếng Nhi thưa.
Ngồi bên lò rượu đêm hôm đó
Nhi rót đưa tôi nước rượu đầu.
Nhắc lại ngày xưa mà thẹn lại
Ngậm ngùi hai đứa uống chung nhau.
Tôi kể: "U tôi đã mất rồi
Cửa nhà còn có một mình tôi..."
Nhi rằng: "Ngày trước u thường nói
Hai đứa mình trông đến đẹp đôi..."
"Chị em mới lấy chồng năm trước
Chồng chị trồng cam ở mé sông.
Em ở mình đây nhà trống trải
Trăng vàng đầy ngõ, gió mênh mông..."
Như truyện Tương Như và Trác Thị
Đưa nhau về ở đất Lâm Cùng
Vườn xuân trắng xoá hoa cam rụng
Tôi với em Nhi kết vợ chồng.
Rượu cất kỹ ngon, men ủ khéo
Say người, thiên hạ lại say nhau,
Chiều chiều hai đứa sang thăm chị
Chồng hái hoa cho vợ giắt đầu.
Chao ơi! Là mộng hay là thực?
Là thực hay là mộng bấy lâu?
Hai đứa sống bằng hoa với rượu
Sống vào trời đất, sống cho nhau.
Nhưng mộng mà thôi, mộng mất thôi
Hoa thừa, rượu ế, ấy tình tôi,
Xa rồi vườn cũ hoa cam rụng
Gặp lại nhau chi, muộn mất rồi!
Huế 1941