30 tháng 9 2020

 ĐỜI LÀ PHÙ DU.

Chiếc lá vội bay xa.
Đi qua miền nắng gió.
Sóng cuộn mình nhấp nhô.
Tuổi xuân không trở lại.
Bao thương yêu vụng dại .
Ấp ủ mãi trong tim.
Vương vấn bao nỗi niềm.
Nhưng làm sao xóa hết.
Riêng mình ta tự biết.
Vết thương lòng nông sâu.
Thời gian trôi đi mãi.
Tim vẫn còn nhói đau.
Đâu có gì vô hạn.
Tất cả là phù du.
Mong cõi lòng thanh thản.
Ta về " khúc thụy du "
Mặt trời đang thức dậy.
Tỏa rạng ánh bình minh.
Dòng sông vẫn trôi mãi.
Hy vọng và niềm tin.
Vl,27/11/19.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét