Hiển thị các bài đăng có nhãn 1000 Công trình Phản Biện Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn 1000 Công trình Phản Biện Xã hội. Hiển thị tất cả bài đăng

19 tháng 9 2025

TP. Hồ Chí Minh loay hoay chống ngập cục bộ

NĂM 2025 THÁNG 09 NGÀY 19
VTV9.VTV.VN
https://vtv9.vtv.vn/tp-hcm-loay-hoay-chong-ngap-cuc-bo
BLOG “HỘI HASCON VÀ VIỆN EEI”
https://hoihasconvavieneei.blogspot.com/2025/09/tp-ho-chi-minh-loay-hoay-chong-ngap-cuc.html

TP. HỒ CHÍ MINH LOAY HOAY CHỐNG NGẬP CỤC BỘ

Bài báo đăng ý kiến của Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc
Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học Công nghệ và Quản lý TP. HCM HASCON
Viện trưởng Viện Điện - Điện tử - tin học EEI

VTV9.vtv.vn - Đang trong mùa mưa, và tháng 10 sắp tới cũng là thời điểm thường diễn ra đỉnh triều cường ở TP. Hồ Chí Minh. Nhìn lại năm 2024, đỉnh triều lên tới 1,8m đã gây ngập sâu và rộng. Trong khi đó, nhiều dự án chống ngập cục bộ đã và đang triển khai, tốn hàng ngàn tỷ đồng nhưng chưa mang lại hiệu quả rõ rệt.

Nếu không có sự quyết liệt và góc nhìn tổng thể, thì ngập vẫn sẽ hoàn ngập. Ngân sách và tiền của của nhân dân có lẽ cũng tiếp tục theo dòng nước trôi đi. 

Đường Trần Xuân Soạn - một con đường ngập sâu và lâu nhất TP. Hồ Chí Minh. Đây là hình ảnh của đỉnh triều 2024. 

Người dân ở vùng này đã nâng nền nhà 3 lần, nhưng rốt cuộc không đấu lại được với thủy thần và đành rời đi nơi khác. Hôm nay, những gia đình trụ lại nghe tin chuẩn bị nâng đường, chống ngập.

Người dân phải sống chung cảnh nước ngập mỗi khi triều lên hoặc mưa to

Ông Huỳnh Văn Điều, Phường Tân Thuận, TP. Hồ Chí Minh: “Cứ sửa tới sửa lui, sửa hoài, thay vì mình làm một lần, lớn, đàng hoàng hơn”.

Ông Nguyễn Trung Hậu, Phường Tân Thuận, TP. Hồ Chí Minh: “Tại vì nâng liên quan đủ thứ, chứ mỗi lần nước ngập tới đâu nâng hoài sao chịu nổi, mà cái cống mình dở hoài chưa xong lãng phí quá.”

Gần đó, cống Tân Thuận - 1 trong 6 cống của Dự án chống ngập do triều chưa xong, thì TP. Hồ Chí Minh sẽ dùng 375 tỷ đồng nâng đường và làm kè Trần Xuân Soạn. Dù vậy, nhìn vào tổng thể, thì ngập chưa hết, mà chỉ di chuyển từ chỗ này sang chỗ khác. Ở khu phố 5 phường Tam Bình, đường được nâng lên, khu dân cư mới nền cao 2 mét, còn khu bên cạnh thì ngập sâu là ví dụ.


Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc - Chủ tịch Hội Tư vấn khoa học công nghệ và Quản lý TP. Hồ Chí Minh

Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc, Chủ tịch Hội Tư vấn khoa học công nghệ và Quản lý TP. Hồ Chí Minh: “Ông càng đắp thì nước càng không thoát được, nước úng ý, càng không thoát được, thế gọi là chống ngập ngược.”

Chuyên gia Thủy lợi cho rằng, nếu triển khai các dự án chống ngập mang tính cục bộ cần đánh giá kỹ, tránh lãng phí. Nên dựa trên một dự án mang tính tổng thể như Dự án chống ngập do triều cho diện tích 750 km2 đang dở dang.


Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Phú Quỳnh - Phó Viện trưởng Viện Khoa học thủy lợi miền Nam

Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Phú Quỳnh, Phó Viện trưởng Viện Khoa học thủy lợi miền Nam: “Chúng tôi những người làm công tác chống ngập rất mong dự án sớm đưa vào sử dụng. Khi đưa vào sử dụng thì những câu chuyện làm kè, nâng đường trong phạm vi đó sẽ có cách nhìn khác.”

Để chống ngập, trong 5 năm tới, Sở xây dựng TP. Hồ Chí Minh đề xuất dùng 80.000 tỷ để xây dựng hạ tầng và nạo vét kênh rạch. Các chuyên gia cũng cho rằng, điều cần nhất là phải hoàn thành và sớm đưa vào sử dụng Dự án chống ngập do triều giai đoạn 1. Bởi với cao trình chống triều tới 3m, thì hệ thống 6 cống sẽ là lá chắn quan trọng, dù đỉnh triều cao hoặc nền địa chất đang lún. Quan trọng hơn, có công trình thì mới có cơ sở đánh giá được tác động thực tế ảnh hưởng của triều cường và mưa lớn để có điều chỉnh hợp lý. Tránh lãng phí và loay hoay chống ngập cục bộ.






 

09 tháng 6 2025

Dự Kiến Hoàn Thiện Sửa Chữa Nhà Ga T3 Cuối Tháng 6

NĂM 2025 THÁNG 6 NGÀY 01
ĐÀI PHÁT THANH VÀ TRUYỀN HÌNH HÀ NỘI
BLOG "HỘI HASCON VÀ VIỆN EEI"
https://hoihasconvavieneei.blogspot.com/2025/06/du-kien-hoan-thien-sua-chua-nha-ga-t3.html

DỰ KIẾN HOÀN THIỆN SỬA CHỮA NHÀ GA T3 CUỐI THÁNG 6 

Bài báo đăng ý kiến của Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc
Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học Công nghệ và Quản lý TP. HCM HASCON
Viện trưởng Viện Điện - Điện tử - tin học EEI

 Các công đoạn gồm bơm keo silicon khe co giãn và joint đá, đánh bóng nhằm khắc phục sự cố thi công tại nhà ga T3 sân bay Tân Sơn Nhất dự kiến được hoàn thành vào cuối tháng 6.


Mặc dù khánh thành và đi vào hoạt động vượt tiến độ đề ra hai tháng, tuy nhiên sau khi đưa vào khai thác, nhà ga T3 sân bay Tân Sơn Nhất đã bộc lộ nhiều thiếu sót. Không chỉ là dột nước liên tiếp khi mưa lớn, thời gian gần đây hành khách di chuyển qua nhà ga T3 liên tiếp phản ánh về việc nhiều đoạn gạch lát sàn mấp mô, chưa hoàn thiện, để lộ cả khe hở gây mất mỹ quan. Hiện nay nhà thầu phụ trách hạng mục này đang gấp rút triển khai thi công, hoàn thiện trong tháng 06.

Ghi nhận tại sảnh đi nhà ga T3 trong những ngày cuối tháng 05, hàng chục công nhân đang bơm keo vào khoảng trống giữa các khe hở trên nền gạch. Nhiều khu vực được rào chắn để phục vụ cho công tác mài cắt và đánh bóng gạch. Công tác thi công được triển khai hết sức gấp rút.

Anh Nguyễn Huy Lượng, công nhân thi công, cho biết: "Đang bắn keo vào khe co giãn ngăn nước vào, cái này triển khai cũng lâu rồi vì không có người làm không kịp."

Trước tình trạng những hình ảnh không đẹp về nền gạch xấu xí của nhà ga hiện đại nhất cả nước đang lan truyền rộng rãi, đại diện Ban điều hành liên danh nhà thầu gói thầu số 12 lý giải, do tiến độ gấp rút đưa nhà ga T3 vào khai thác đúng kế hoạch, một số hạng mục phụ trợ, trong đó có nền đá khu vực sảnh chờ buộc phải tiếp tục triển khai sau khi nhà ga đi vào hoạt động. Các công đoạn gồm bơm keo silicon khe co giãn và joint đá, đánh bóng, đơn vị này sẽ cố gắng hoàn thành vào cuối tháng 06.

Anh Hồ Đức Lượng, phường Mộ Lao, quận Hà Đông, TP Hà Nội nhận xét: "Nhà ga T3 là một trong những nhà ga rất lớn ở trong nước. Và khi để vận hành thì hiện nay mình biết T3 chưa đầy đủ hệ thống, vẫn nghe tiếng cắt gạch đằng sau. Mình mong đó chỉ là khách quan chứ không phải chất lượng công trình. Giả sử nếu đúng như thế thì cần xem xét lại."

Hạng mục đá lát nền thuộc gói thầu số 12 - thi công xây dựng và lắp đặt thiết bị ga hành khách T3. Đây là gói thầu lớn nhất của nhà ga với tổng trị giá hơn 9.000 tỷ đồng. Theo các chuyên gia, việc hạng mục gạch lát nền nhà ga T3 chưa hoàn thiện mà vẫn được đưa vào vận hành thì cần xem xét kỹ trách nhiệm của các bên liên quan. Bởi lẽ, công trình khi được đưa vào vận hành chính thức cần có sự giám sát nghiệm thu đầy đủ từ các đơn vị chức năng.

Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc – Chủ tịch Hội tư vấn khoa học công nghệ và quản lý TP.HCM bày tỏ quan điểm: "Theo tôi, đầu tiên là phải xem xét trách nhiệm của Hội đồng nghiệm thu Công trình xây dựng cấp Nhà nước, Hội đồng vừa mới nghiệm thu xong, Công trình đi vào hoạt động được vài bữa, đã có vấn đề. Thứ hai, không thể vin vào cớ phải khánh thành gấp mà thi công qua loa đại khái, mà phải làm đúng thiết kế kỹ thuật, thiết kế thi công đã được duyệt rồi. Nếu gấp thì phải làm ba ca, thậm chí cả thứ bảy, chủ nhật, chứ không thể viện lý do gấp để đổ thừa."

Ngoài việc hoàn thành hạng mục gạch lát nền vào cuối tháng 06, hiện nay chủ đầu tư và nhà thầu cũng đang làm rõ nguyên nhân mưa dột phần mái sau những trận mưa vừa qua để khắc phục triệt để. Nhà ga T3 là bài học kinh nghiệm sâu sắc cho Cảng hàng không quốc tế Long Thành dự kiến hoàn thiện vào tháng 12/2026, về việc chạy đua tiến độ dẫn đến nhiều thiếu sót.

17 tháng 4 2025

Rỗi Hơi Kể Chuyện Lạ Của Cục Hàng Không Việt Nam Và Sân Bay Quốc Tế Nội Bài Hà Nội

NĂM 2025 THÁNG 4 NGÀY 17
BLOG "HỘI HASCON VÀ VIỆN EEI"
https://hoihasconvavieneei.blogspot.com/2025/06/roi-hoi-ke-chuyen-la-cua-cuc-hang-khong.html

RỖI HƠI KỂ CHUYỆN LẠ CỦA CỤC HÀNG KHÔNG VIỆT NAM 
VÀ SÂN BAY QUỐC TẾ NỘI BÀI HÀ NỘI 

Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc
Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học Công nghệ và Quản lý TP. HCM HASCON
Viện trưởng Viện Điện - Điện tử - tin học EEI

Tháng 2-2017 chúng tôi đã kể một “Chuyện lạ” của Cục hàng không Việt nam và Sân bay quốc tế Nội bài, đăng trên Báo Đất Việt và được nhiều báo của Việt Nam đăng lại.

Từ đó đến nay đã hơn 8 năm, chúng tôi cứ thầm nghĩ rằng Cục Hàng không VN và sân bay Nội bài đã sử lý, khắc phục “Chuyện lạ” đó.

Nhưng hôm nay tình cờ đọc được bài của báo Dân Trí đăng năm 2023, thì biết rằng “Chuyện lạ” vẫn giữ nguyên, và bài báo còn cho biết thêm nhiều” Tình tiết lạ của cái Chuyện lạ này”.

Kính mời mọi người đọc Hai bài báo này của Đất Việt và Dân Trí: 

1. Bài của Đất Việt ngày 14 tháng 02 năm 2017

MÁY BAY BỊ BỎ RƠI Ở NỘI BÀI: CÀNG NGẪM CÀNG LẠ

http://baodatviet.vn/kinh-te/doanh-nghiep/may-bay-bi-bo-roi-o-noi-bai-cang-ngam-cang-la-3329064/ 

TS Nguyễn Bách Phúc
        Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học Công nghệ và Quản lý HASCON
Viện trưởng Viện Điện – Điện tử - Tin học EEI

 Dòng Boeing 727-200 đã quá già cỗi, hiện nay trên thế giới không hãng bay nào sử dụng, nên chỉ bán được với giá sắt vụn 7000đ/kg.

Trước thông tin về chiếc máy bay của hãng hàng không Campuchia đỗ tại sân bay Nội Bài suốt 10 năm qua được bán đấu giá, TS Nguyễn Bách Phúc - Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học công nghệ và quản lý TP.HCM HASCON đã có những ý kiến quan điểm về sự việc trên. Báo Đất Việt xin đăng tải nguyên văn ý kiến của ông:

 Sân bay Nội Bài có lỗi gì?

 Báo chí đưa tin: "xử lý máy bay Boeing 727 - 200 bị bỏ tại sân bay quốc tế Nội Bài, Bộ GTVT được giao chủ trì, phối hợp với các cơ quan liên quan thực hiện bán đấu giá theo đúng quy định. Trong trường hợp số tiền thu được từ bán đấu giá không đủ để thanh toán các khoản chi phí, đề nghị hỗ trợ từ ngân sách".

Tháng 5/2007, máy bay Boeing B727-200 mang tên Air Dream của Hãng hàng không Royal Khmer Airlines (RKA), quốc tịch Campuchia, bay tuyến Hà Nội - Siem Reap - Hà Nội, vì sự cố đã đỗ lại sân bay quốc tế Nội Bài, rồi "nằm ì" ở đó 10 năm, cho đến hôm nay mới được nhắc đến.

Rõ ràng, hàng không Việt Nam nay có thêm một "chuyện lạ", không phải ở Tân Sơn Nhất như mọi ngày, mà ở Nội Bài.

 Thứ nhất, tại sao câu chuyện kéo dài mười năm mới giải quyết?

Máy bay Boeing nằm phơi mưa nắng ở Nội Bài

 Trước khi máy bay của Hãng hàng không Royal Khmer Airlines (RKA) hạ cánh xuống Nội Bài, tất yếu đã phải có hợp đồng ký kết giữa Hãng với Sân bay. Hợp đồng kinh tế Quốc tế này rất chặt chẽ, rất chi tiết, có đầy đủ chế tài đối với tất cả mọi hoạt động (trong đó có dự kiến đến việc máy bay hư hỏng đột xuất, buộc phải tạm thời nằm lại sân bay), hợp đồng này phù hợp với luật pháp Quốc tế, luật pháp Việt Nam và luật pháp Campuchia, có giá trị pháp lý đầy đủ.

Đáng lẽ, tháng 5/2007, ngay khi vừa xảy ra sự việc, sân bay Nội Bài đã phải thảo luận với chính Hãng hàng không Royal Khmer Airlines (RKA), để giải quyết, theo đúng hợp đồng kí kết giữa hai bên, và theo đúng luật pháp.

 Các báo còn đưa tin: "Hàng không Việt Nam đã nhiều lần trao đổi với đại diện của Royal Khmer Airlines về khắc phục sự cố và di dời tàu bay. Tuy nhiên, hãng này không thực hiện, cũng như không có liên hệ nào".

 Nếu điều này là sự thật, thì cũng không thể biện hộ cho sân bay Nội Bài. Bởi vì nếu thật tình Royal Khmer Airlines trốn tránh trách nhiệm, thì Nội Bài phải kiện ra tòa, để buộc Royal Khmer Airlines phải nghiêm túc thực hiện hợp đồng và bồi thường những thiệt hại nếu có cho nguyên đơn.

Lạ đời ở chỗ: tại sao Sân bay Nội Bài không kiện?

 Cho dù, tháng 11/2011, hãng Royal Khmer Airlines đã đóng cửa, máy bay B727-200 này đã bị xóa đăng ký quốc tịch Campuchia, nhưng theo luật pháp quốc tế, khi một hãng, một doanh nghiệp đóng cửa thì vẫn có một tổ chức chịu trách nhiệm trước pháp luật để xử lý những hậu quả của đơn vị bị đóng cửa.

 Tại sao sân bay Nội Bài không liên hệ với tổ chức đó để giải quyết vụ việc, và nếu đã liên hệ nhưng họ vẫn không chịu giải quyết, thì sao không kiện ra tòa?.

 Phải chăng trong suốt 10 năm "đóng băng", sân bay Nội Bài thấy không bị thiệt hại gì cả, cho nên không cần thiết phải kiện?

 Thứ hai, Bộ GTVT, Cục Hàng không Việt Nam có trách nhiệm và có quyền giải quyết vụ việc này không?

 Như đã phân tích ở trên, đây là câu chuyện vi phạm hợp đồng kinh tế giữa hai doanh nghiệp. Quyền hạn và trách nhiệm giải quyết vụ vi phạm là của hai bên ký kết hợp đồng, nếu không thỏa thuận được thì phải kiện, Tòa án mới có quyền hạn và trách nhiệm phân xử.

Không hiểu tại sao sau 10 năm "đóng băng", bỗng nhiên Chính phủ lại giao cho Bộ GTVT giải quyết, mà không quy trách nhiệm cho cảng hàng không Nội Bài, không yêu cầu Nội Bài đi kiện?.

Vì vậy nếu Bộ GTVT, Cục Hàng không Việt Nam ra lệnh bán đấu giá hoặc xẻ thịt chiếc máy bay này, liệu có "một ngày đẹp trời nào đó", đơn vị đại diện quyền lợi hợp pháp của Hãng hàng không Royal Khmer Airlines sẽ phát đơn kiện, kêu kiện những người đã xâm phạm tài sản hợp pháp của mình, thì ai sẽ ra tòa? Ai sẽ thắng kiện?.

 Căn cứ nào nói chi phí phải trả cho máy bay lên tới 10 tỷ đồng

Thứ ba, thiệt hại của sân bay Nội Bài trong 10 năm qua là bao nhiêu?

Các báo đưa tin: khoản chi phí lưu chỗ của máy bay tại sân bay Nội Bài đã lên tới hơn 10 tỷ đồng.

Xin hỏi, căn cứ vào đâu để kết luận rằng khoản chi phí đó đã lên tới hơn 10 tỷ đồng? Ai tính? Tính như thế nào?

Theo tôi, phải tính đúng tính đủ.

 
Hình ảnh của Air Dream khi mới bị sự cố kỹ thuật

 Có lẽ chi phí này gồm hai khoản: Chi phí chiếm dụng vị trí đậu, và Chi phí phục vụ cho máy bay trong thời gian tạm đậu.

 Một là, chi phí chiếm dụng vị trí đậu: Một chiếc máy bay đậu tạm thời trong bãi đỗ sân bay, trong khoảng thời gian máy bay chờ đợi giữa hạ cánh và cất cánh, đều phải trả tiền thuê chỗ đậu. Tiền thuê này có trong hợp đồng giữa hãng hàng không và sân bay, biểu giá tính theo giờ, theo ngày.

 Nhưng trong trường hợp này, chiếc máy bay nằm chết trong bãi đỗ sân bay, thì chi phí sẽ được quy định cụ thể trong hợp đồng, đồng thời hợp đồng cũng quy định rõ thời gian tối đa máy bay được phép nằm chết trong sân bay (không theo chế độ đậu tạm thời).

 Cho nên, muốn tính được chi phí chiếm dụng vị trí đậu, phải căn cứ vào hợp đồng, hoặc căn cứ phán quyết của Tòa án khi Tòa xét xử.

 Thực ra, chúng ta có thể nhận xét như sau: thiệt hại của Sân bay Nội Bài nếu có thì chính là máy bay Campuchia đã chiếm dụng một vị trí đỗ, gây khó khăn cho hoạt động của sân bay. Nhưng máy bay này có thực gây cản trở cho hoạt động của sân bay không. Nếu quả thực có cản trở, thì chắc chắn sân bay Nội Bài đã đi kiện từ lâu, Cục Hàng không đã lên tiếng từ lâu, đằng này đến nay Cục mới đưa ra công luận.

 Cũng có thể làm một phép so sánh đơn giản: Tân Sơn Nhất năm 2014 có 20 triệu hành khách/năm, có 47 vị trí đậu, không hề bị cản trở trục trặc gì về chỗ đậu.

Còn Nội Bài cũng có 47 vị trí đậu, trừ đi một chỗ chiếm dụng của máy bay Campuchia, vẫn còn 46 chỗ đậu, trong khi, cho đến nay lượng khách lớn nhất của Nội Bài là 10 triệu hành khách/năm, chỉ bằng một nửa Tân Sơn Nhất năm 2014.

So sánh này có thể rút ra kết luận chắc chắn rằng chiếc máy bay chết của Campuchia nằm trong bãi đậu Nội Bài hoàn toàn không ảnh hưởng đến hoạt động bay của Nội Bài.

 Điều lạ là, ông Phạm Văn Hảo, Cục phó Cục Hàng không cho biết, chiếc máy bay Boeing 727-200 hiện đang để trong khu bay đường lăn S1A và là một trong những vị trí đỗ nguy khẩn tại Nội Bài.

 Theo ông Hảo, việc cảng Nội Bài tiến hành di dời máy bay ra vị trí khác là cần thiết. Bởi lẽ chiếc máy bay này đã chiếm dụng vị trí, ảnh hưởng đến hoạt động khai thác và an toàn hoạt động bay.

 Xin hỏi: Ai là người quyết định đặt chiếc máy bay chết tại vị trí như thế này trong sân bay Nội Bài? Tại sao lại để nó trong khu bay?, Tại sao lại để nó trên đường lăn? Tại sao lại để nó trong những vị trí đỗ nguy khẩn? Tại sao không để nó vào trong một góc của bãi đỗ?. Nếu thực tình ảnh hưởng đến hoạt động khai thác và an toàn hoạt động bay thì tại sao Cục Hàng không và sân bay Nội Bài lại cắn răng chịu nguy hiểm suốt 10 năm nay?.

 Hơn nữa, nếu thực sự chiếc máy bay chết, nằm lì ở Nội Bài 10 năm nay, đã gây cản trở và nguy hiểm cho hoạt động bay, thì không phải chờ đến hôm nay Cục Hàng không mới lên tiếng và đến hôm nay Cảng Nội Bài mới nghĩ tới chuyện "tiến hành di dời máy bay ra vị trí khác là cần thiết".

 Hai là, chi phí phục vụ cho máy bay trong thời gian 10 năm: chi phí này gần như bằng không, bởi vì Nội Bài không có trách nhiệm chăm sóc nó. Có lẽ chi phí duy nhất là chi phí cho một lần kéo nó vào trong một góc của bãi đậu.

 May ra bán được 0,2 tỉ đồng

Thứ tư, máy bay này nếu bán đấu giá thì được khoảng bao nhiêu tiền?

Thông thường, chuẩn bị bán đấu giá, sẽ phải lập Hội đồng đánh giá sơ bộ tài sản, tính toán nghiêm túc, để có thể kêu giá hợp lý.

Nhưng đối với chiếc máy bay này, không cần lập Hội đồng, có thể khẳng định là chỉ có thể bán theo giá sắt vụn.

 Tại sao? Dòng Boeing 727 - 200 đã quá già cỗi, được đưa vào sử dụng lần đầu vào năm 1963, chiếc cuối cùng vào năm 1984, tổng cộng 1820 chiếc. Đến năm 2006, 1200 máy bay này đã bị loại, chiếm 65%, chỉ còn 620 chiếc hoạt động. Có thể đoán, đến nay cả thế giới không mấy ai dùng loại máy bay này nữa, may ra còn chừng trăm chiếc, chắc chắn là cũng sắp hết thời hạn sử dụng.

 Chiếc máy bay nằm chết ở Nội Bài nếu là chiếc xuất xưởng cuối cùng của dòng này, vào năm 1984, thì năm nay cũng đã 33 tuổi, lại còn nằm chết giữa mưa nắng 10 năm, không ai trông nom săn sóc.

 Cho nên sẽ không có ai mua về để sửa chữa, khôi phục, càng không có chuyện mua về, rã ra để lấy phụ tùng cho sửa chữa thay thế, như các tiệm sửa Honda ở Việt Nam.

Giá sắt vụn máy bay khoảng 7000 đồng/kG. Boeing 727-200 nặng 45.360 kg, bán sắt vụ được 318 triệu đồng. Còn phải trừ chi phí công phá dỡ và vận chuyển ra khỏi sân bay, chắc có lẽ tối đa còn 200 triệu đồng, tức là 0,2 tỉ đồng.

 Không có chuyện ngân sách nhà nước bù lỗ

 Thứ năm, tại sao ngân sách Nhà nước lại hỗ trợ cho thiệt hại của sân bay Nội Bài?

Các báo viết: "Trong trường hợp số tiền thu được từ bán đấu giá không đủ để thanh toán các khoản chi phí, đề nghị hỗ trợ từ ngân sách".

Cảng hàng không Nội Bài là một doanh nghiệp nhà nước, được nhà nước giao sân bay quốc gia, sử dụng cơ sở hạ tầng quốc gia này để kinh doanh. Nếu để xảy ra thiệt hại cho sân bay, tức là thiệt hại cho nhà nước, thì những người có lỗi phải đền tiền cho nhà nước, chứ ngân sách nhà nước không hề có chuyện phải đi bù cho lỗi lầm của họ.

Tiền từ ngân sách nhà nước, chính là tiền thuế của dân, sao lại lấy tiền của dân bù đắp cho những người gây ra tội lỗi.

Hơn nữa, theo cách sắp xếp tính toán của họ thì họ đang tìm cách rút tỉa từ ngân sách nhà nước một số tiền rất lớn, là khoản 10 tỉ - 0,2 tỉ = 9,8 tỉ đồng!.

 Thứ sáu, ba thắc mắc cuối cùng:

 Một là, ai đã nghĩ ra, tính ra rằng thiệt hại của sân bay Nội Bài trong 10 năm là trên 10 tỉ đồng, trong khi xét theo thực tế thì thiệt hại là không đáng kể?

Hai là, ai đã nghĩ ra chuyện bán đấu giá máy bay, chắc chắn họ là người trong ngành, họ biết rõ máy bay này bán sắt vụn chỉ được vài trăm triệu.

 Ba là, ai đã nghĩ ra chuyện lấy tiền ngân sách để bù cho đủ 10 tỉ đồng. Ai là người được hưởng số tiền này.

 TS Nguyễn Bách Phúc

 

 2. Bài của Dân Trí ngày 26 tháng 7 năm 2023

BOEING 727-200 CÓ THỂ TIẾP TỤC NẰM IM VÔ DỤNG
TẠI SÂN BAY NỘI BÀI, HOẶC SẼ ĐƯỢC "TÁI SINH"
NGAY TRONG NĂM NAY?

https://dantri.com.vn/xa-hoi/sau-16-nam-da-den-luc-tai-sinh-may-bay-b727-bi-bo-roi-o-noi-bai-20230726010032317.htm

 (Dân trí) - Chiếc Boeing 727-200 có thể tiếp tục nằm im một cách vô dụng tại sân bay Nội Bài, hoặc nó sẽ được "tái sinh" ngay trong năm nay bởi những lãnh đạo không muốn đợi chờ thêm.

 Chiếc Boeing 727-200 có thể tiếp tục nằm im một cách vô dụng tại sân bay Nội Bài, hoặc nó sẽ được "tái sinh" ngay trong năm nay bởi những lãnh đạo không muốn chờ đợi thêm.

 Cảm giác nước tràn vào mũi giày, dè chừng với lũ ong vờn quanh và tin đồn về rắn hổ mang, bạn vẫn tiếp tục dấn bước qua bụi cỏ để tiến đến gần một khối kim loại khổng lồ nằm ở rìa phía đông sân bay Nội Bài, Hà Nội. Ở đó, chiếc Boeing 727-200 sắp bị mưa nắng xóa hết màu sơn trên thân vỏ.

Bước đến gần khối kim loại đang gỉ sét, bạn có thể nghe thấy tiếng chim ríu rít nhưng không biết đích xác lũ chim trốn ở đâu, trong động cơ phản lực, hốc chứa càng máy bay hay đâu đó trong các ống xả. 

Chiếc máy bay đã bị "bỏ rơi" từ năm 2007. Nhà chức trách mất 16 năm nhưng vẫn chưa chốt được phương án xử lý tài sản này.

 Cuối tháng 6/2023, Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải (GTVT) Lê Anh Tuấn ký văn bản yêu cầu Cục Hàng không khẩn trương xử lý chiếc máy bay, đồng thời cảnh báo Cục "hoàn toàn chịu trách nhiệm trong việc chậm triển khai phương án xử lý".

 

Quá trình tìm kiếm nhân chứng giai đoạn chiếc Boeing 727-200 từng hoạt động tại Nội Bài năm 2007, phóng viên liên hệ ông Vũ Ngọc Kiệm, khi đó là Giám đốc khu bay Cụm cảng hàng không miền Bắc.

 Ông Kiệm đã về hưu, sống trong một căn hộ ở quận Thanh Xuân, Hà Nội. Vị cán bộ của cụm cảng đồng thời là nguyên Phó giám đốc sân bay Nội Bài xác nhận ông vẫn còn nhớ thời điểm máy bay Boeing 727-200 từ Xiêm Riệp (Campuchia) hạ cánh xuống Nội Bài. Nó không bao giờ cất cánh nữa.

"Khoảng tháng 2/2007, Cục Hàng không Việt Nam cấp phép cho hãng Royal Khmer Airlines khai thác chặng bay Nội Bài - Xiêm Riệp với tần suất một chuyến/tuần. Ban đầu họ bay dòng Boeing 737, sau đó lại đổi sang chiếc Boeing 727-200 số hiệu XU-RKJ", nguyên lãnh đạo khu bay hồi tưởng.

 Thời điểm đó, hãng bay không ký hợp đồng lâu dài với cụm cảng mà chỉ bay thuê chuyến (charter), bay chuyến nào trả tiền chuyến đó. Thấy không ổn, ông Kiệm đã yêu cầu hãng phải đặt cọc 5.000 USD.

 Một ngày đầu tháng 5/2007, khi chuẩn bị thực hiện chuyến bay tiếp theo từ Nội Bài đi Xiêm Riệp, máy bay gặp trục trặc, không thể cất cánh.

Đại diện hãng bay Royal Khmer Airlines tại Việt Nam khi đó là một thanh niên người Việt mà ông Kiệm không nhớ tên. Người này thường ghé qua phòng tài chính của cụm cảng để thanh toán chi phí cất hạ cánh, sân đỗ…

Khi máy bay phát sinh sự cố kỹ thuật và bắt đầu nằm ỳ ở Nội Bài nhiều tuần lễ, người thanh niên "đại diện hãng" khẳng định sẽ thanh toán chi phí sân đỗ. 

 "Đúng là có thanh toán thêm một thời gian, ngắn thôi, rồi cậu ấy cũng biến mất", ông Kiệm kể.

Thời gian sau đó, hãng bay Royal Khmer Airlines phá sản. Nhà chức trách hàng không Campuchia tuyên bố xóa quốc tịch của chiếc máy bay đang mắc kẹt tại Nội Bài.

Ông Nguyễn Đức Hùng, Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV), vào giai đoạn 2007 là Phó giám đốc khu bay Cụm cảng miền Bắc (cấp phó của ông Kiệm). Chia sẻ với phóng viên Dân trí, ông Hùng vẫn còn nhớ một nỗ lực cuối cùng của chủ máy bay để đưa nó về nước.

"Thời điểm Royal Khmer Airlines phá sản, chủ sở hữu máy bay lúc đó là Airsmith có sang để tìm cách đưa máy bay về. Họ cũng chấp nhận thanh toán các chi phí sân đỗ. Tuy nhiên, khi đưa phi công sang và kiểm tra tình trạng kỹ thuật thì phi công từ chối không bay", ông Hùng chia sẻ. 

Theo lời chủ sở hữu máy bay nói lại với ông Hùng, họ đã hứa hẹn trả cho phi công gần 10.000 USD chỉ để bay chiếc máy bay đó về nước. Nhưng sau khi kiểm tra chiếc máy bay, phi công nhất quyết không ngồi vào buồng lái.

 Khi đó, ông Trần Long Nhiên, Tổng giám đốc Tổng công ty Cảng hàng không miền Bắc, có hỏi về tình hình hợp đồng giữa hãng bay và cảng. Ông Kiệm trả lời rằng không có ràng buộc hợp đồng nhưng "rất may mắn" vì đã giữ được khoản tiền cọc 5.000 USD. Số tiền này về sau cũng bị trừ hết vào chi phí đỗ máy bay.

Sau đó, Cụm cảng hàng không miền Bắc có đề nghị Cục Hàng không Việt Nam yêu cầu chủ máy bay phải sang giải quyết. Tuy nhiên, cả chủ sở hữu lẫn đơn vị khai thác máy bay đều không có hồi âm.

 Đến khoảng năm 2014, phía sân bay tiếp tục đề nghị Cục Hàng không phải giải quyết dứt điểm. Cục Hàng không đã phát thông báo mời chủ sở hữu máy bay đến làm thủ tục nhận lại tài sản, đồng thời yêu cầu chủ máy bay thanh toán chi phí đỗ máy bay lũy kế đến năm 2014 là hơn 600.000 USD. 

Sau 6 ngày đăng tải thông tin nhưng không nhận được phản hồi, Cục Hàng không Việt Nam chính thức ra thông báo xác định máy bay đã bị bỏ.

 Ông Vũ Ngọc Kiệm cũng không ngờ đến năm 2019, khi nhận quyết định nghỉ hưu và rời khỏi chức vụ Phó giám đốc sân bay Nội Bài, ông vẫn thấy chiếc Boeing 727-200 nằm ở một góc sân bay, "thi gan" cùng mưa nắng.

"Thời điểm xuất hiện tại Nội Bài, chiếc B727-200 của Royal Khmer Airlines không phải là máy bay mới, nó rất cũ rồi", ông Kiệm nhớ lại.  

 Quay ngược thời gian về năm 2007, sân bay Nội Bài lúc đó chưa có nhà ga T2, chưa có ga VIP hay sảnh E, chỉ có duy nhất một nhà ga T1 hình sao 3 cánh. Trên đường băng vẫn còn những dòng máy bay như F70, ATR-72, nhưng cũng đã có nhiều dòng máy bay hiện đại hơn như A320, A330 hay Boeing 777…

 Trong một thập kỷ đầu tiên nằm tại Nội Bài, dường như không có động lực nào đủ lớn để khiến chiếc B727 "nhúc nhích". "Cảng không dám động vào, chẳng làm gì được vì không có thẩm quyền với tài sản không phải của mình", ông Kiệm chia sẻ.

 Đến năm 2016, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ (nay là Chủ tịch Quốc hội) ra chỉ đạo về việc phải tổ chức bán đấu giá, giải quyết dứt điểm tình trạng bỏ hoang của máy bay.

Năm 2017, Cục Hàng không Việt Nam đã thuê một đơn vị định giá tài sản đến kiểm tra tổng thể máy bay. Tuy nhiên, sau khi khảo sát, doanh nghiệp thẩm định giá "chào thua" vì không đủ hồ sơ, tài liệu để định giá. Họ chỉ đưa ra một mức giá ước tính là 1,7 tỷ đồng. Tuy nhiên, mức giá này sau đó cũng không được dùng làm cơ sở đấu giá.

Sau khi xác định đấu giá không thành công, lãnh đạo sân bay Nội Bài và Cục Hàng không có họp với Bộ GTVT để tìm hướng xử lý.

 "Trong cuộc họp, tôi đề xuất Bộ GTVT giao lại chiếc máy bay cho sân bay Nội Bài để làm mô hình phục vụ diễn tập khẩn nguy. Tuy nhiên, phía Bộ GTVT cho rằng chiếc máy bay đã thành tài sản của Nhà nước, mà lại giao tài sản này cho doanh nghiệp thì không đúng quy định", ông Kiệm kể và giải thích thêm sân bay Nội Bài trực thuộc ACV - doanh nghiệp có phần vốn ngoài Nhà nước.

 Khi Bộ GTVT trả lời như vậy, ông Kiệm tiếp tục đề nghị giao lại tài sản cho Cục Hàng không, sau đó Cục Hàng không giao lại cho cảng vụ quản lý và cho phép sân bay sử dụng làm mô hình diễn tập khi cần.

 "Các thành viên dự họp không thống nhất được phương án, cuộc họp phải giải tán", ông Kiệm nhớ lại.

 Trong 16 năm, đơn vị quản lý sân bay Nội Bài - dù chưa một lần được nhận bàn giao chiếc máy bay - vẫn phải cắt cử nhân viên an ninh bảo vệ nó như một phần tài sản quốc gia, phòng ngừa cháy nổ và ngăn người lạ đột nhập vào bên trong.

"Thi thoảng, lũ chim lại rúc vào trong các động cơ phản lực để làm tổ, gây phiền toái cho việc xua đuổi động vật ngoại lai khỏi sân bay", ông Kiệm chia sẻ.

 Cũng trong giai đoạn này, hàng không tư nhân nở rộ. Số lượng chuyến bay tăng mạnh. Bãi đỗ của sân bay trở lên chật chội khiến cho các lãnh đạo Nội Bài ngày càng "nhức mắt" với chiếc máy bay đang chiếm mất một chỗ đỗ.

Ông Kiệm cho biết chiếc B727 từng được kéo sang khu vực quân sự phía bắc sân bay để cho rộng chỗ. Tuy nhiên, phía đơn vị không quân phàn nàn, máy bay lại được kéo về đường lăn S1A.

 "Chúng tôi chỉ muốn kéo máy bay ra càng xa đường băng càng tốt, vì nằm gần sẽ ảnh hưởng đến tĩnh không của đường cất hạ cánh, hoặc có thể ảnh hưởng đến hệ thống radar của các máy bay đang hoạt động", nguyên lãnh đạo sân bay chia sẻ.


Năm 2018, chiếc máy bay được kéo từ đường lăn S1A ra bãi cỏ ở rìa phía đông của sân bay cách đó 150m, chính thức rời khỏi phạm vi sân đỗ Nội Bài. Cũng từ năm này, sân bay ngừng tính phí đỗ máy bay. Khi đó, khoản phí lũy kế trong 11 năm đã lên tới hơn 20 tỷ đồng.

 

Sau hơn 10 năm nằm im lìm, tới năm 2019, chiếc Boeing 727-200 bị bỏ rơi tại Nội Bài lại nổi tiếng khắp mặt báo. Bắt đầu xuất hiện những ý tưởng kỳ lạ về việc "đổi chác" chiếc máy bay này.

Một doanh nghiệp đã đề xuất với Cục Hàng không về việc đổi bánh, kẹo, rượu bia lấy máy bay Boeing 727-200. Số hàng hóa quy đổi trị giá 3 tỷ đồng. 

Một trung tâm dưỡng lão cũng gửi kiến nghị đổi chiếc máy bay lấy 3 suất dưỡng lão trong vòng 12 năm, tương đương 3,8 tỷ đồng. Họ mong muốn lấy chiếc máy bay về để "các cụ tại trung tâm có cơ hội trải nghiệm ngồi máy bay". 

Bên cạnh những đề xuất có phần kỳ lạ, Cục Hàng không cũng ghi nhận nguyện vọng của các đơn vị Nhà nước như Bộ Công an đề nghị sử dụng máy bay làm phương tiện diễn tập chống khủng bố; ACV xin sử dụng máy bay cho công tác diễn tập an ninh, an toàn tại Nội Bài; Học viện Hàng không Việt Nam xin máy bay làm giáo cụ học tập, thực hành.

 Tuy nhiên, các đề xuất nêu trên hoặc bị Cục Hàng không từ chối, hoặc không có ý kiến phản hồi vì thiếu cơ sở.

Phó Tổng giám đốc ACV Nguyễn Đức Hùng cho biết sân bay Nội Bài đã tiếp một số đoàn công tác đến khảo sát chiếc máy bay nhưng sau đó họ đều bỏ cuộc do chi phí tháo dỡ, vận chuyển theo tính toán là quá lớn, lên tới hàng chục tỷ đồng. 

Bước sang năm 2023, Bộ GTVT có văn bản yêu cầu Cục Hàng không phải xử lý dứt điểm chiếc B727-200 nằm tại Nội Bài theo hướng chỉ đạo trước đó của lãnh đạo Chính phủ. Cụ thể, Cục phải tiến hành bán đấu giá hoặc giao lại tài sản theo đúng quy định.

 Chia sẻ với phóng viên Dân trí, Cục trưởng Cục Hàng không Đinh Việt Thắng cho biết ông ủng hộ việc giao chiếc máy bay cho Học viện Hàng không.

"Cục đã thuê doanh nghiệp định giá rồi, chẳng được bao nhiêu mà cơ sở định giá không đầy đủ, không chắc chắn. Trong khi đó, để có một giáo cục trực quan như chiếc máy bay này là rất khó", ông Thắng chia sẻ.

 Trong 16 năm ròng, chiếc máy bay chỉ dịch chuyển được 150m, từ phạm vi đường lăn S1A ra một bãi cỏ nằm gần đó. Và giờ, trong 5 tháng còn lại của năm 2023, Học viện Hàng không đặt kỳ vọng đưa nó qua quãng đường gần 1.400 km để tới cơ sở đào tạo ở Cam Ranh (Khánh Hòa).

 Còn bà Nguyễn Thị Hải Hằng, Giám đốc Học viện Hàng không, cho biết: "Đối với những đơn vị khác thì máy bay bỏ không này chỉ là sắt vụn, còn đối với Học viện Hàng không thì nó rất có giá trị cho việc đào tạo. Có thể nói mỗi một centimet của máy bay đều đáng quý".

 Lãnh đạo học viện cho rằng nếu bỏ lỡ chiếc máy bay này, gần như họ rất khó có cơ hội kéo được một chiếc máy bay tương tự về trường. Trước đó, học viện có liên hệ với Boeing để xin máy bay cũ nhưng không thành công.

 Theo bà Hằng, để chuyển nhượng cho học viện một chiếc máy bay cũ, phía Boeing phải chọn một chiếc máy bay gần hết niên hạn, sau đó làm thủ tục để bay chuyến cuối cùng vào Việt Nam. Chi phí rất đắt đỏ và thủ tục phức tạp.

 Vừa qua, Học viện Hàng không đã tham khảo một đơn vị vận chuyển và ước tính được chi phí đưa chiếc máy bay từ Nội Bài vào Cam Ranh là khoảng 5-7 tỷ đồng. Họ sẽ cắt rời từng bộ phận của máy bay, vận chuyển về trường bằng xe siêu trường, siêu trọng. Sau đó, học viện sẽ bỏ thêm chi phí để sửa chữa, khôi phục lại mô hình máy bay.

 Hiện, học viện đang hoàn thiện hồ sơ giải trình với Bộ GTVT về tiêu chuẩn, định mức đào tạo liên quan đến tài sản là chiếc máy bay. Bà Hằng cho biết học viện sẽ hoàn tất việc giải trình trong tháng 7.

 "Nếu được Bộ GTVT chấp thuận, tôi ước chừng học viện có thể hoàn tất việc tiếp nhận và vận chuyển về trường trong vòng 3 tháng, tức là trong năm nay", lãnh đạo học viện chia sẻ.

 Ông Vũ Ngọc Kiệm, người trực tiếp điều hành việc đưa máy bay từ trong khu bay ra ngoài bãi cỏ vào năm 2018, đến nay vẫn than thở rằng quãng đường 150m đó "vô cùng vất vả". Ông ủng hộ ý tưởng của Học viện Hàng không nhưng cho rằng học viện khó có thể vận chuyển được chiếc máy bay về tận Khánh Hòa.

"Chiếc máy bay được để lại sân bay Nội Bài là tốt nhất, phục vụ diễn tập an ninh an toàn", nguyên lãnh đạo sân bay chia sẻ.

 Những năm gần đây, sân bay Nội Bài có một bộ thiết bị cứu hộ máy bay nhập khẩu từ nước ngoài. Họ muốn sử dụng chiếc máy bay bị bỏ rơi làm mô hình để thực nghiệm việc sử dụng bộ thiết bị. Tuy nhiên, không ai dám thao tác nâng hạ chiếc máy bay vì sợ làm hư hỏng tài sản Nhà nước.

"Chúng tôi mang máy móc ra 'tập chay' thôi, không dám động vào chiếc máy bay", 
đại diện sân bay chia sẻ.

 Boeing 727-200 là dòng máy bay chở khách 3 động cơ duy nhất của hãng sản xuất máy bay Boeing. Dòng máy bay này được xuất xưởng từ năm 1962 đến 1984 với tổng số 1.832 chiếc.

Máy bay này được thiết kế để chở từ 150 đến 200 khách. Một điểm đặc biệt là 3 động cơ được gắn ở phía đuôi máy bay chứ không phải 2 bên cánh. Trong đó, động cơ thứ 3 có cửa hút nằm trên đỉnh và ống phản lực nằm ở chóp đuôi.

 Nội dung: Ngọc Tân

Thiết kế: Khương Hiền

 

27 tháng 12 2024

Vì Sao Những Chuyến Metro Số 1 Miễn Phí Còn Trống Nửa Số Chỗ?

VÌ SAO NHỮNG CHUYẾN METRO SỐ 1 MIỄN PHÍ 
CÒN TRỐNG NỬA SỐ CHỖ?
 
Bài báo đăng ý kiến của Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc 
Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học Công nghệ và Quản lý TP. HCM HASCON
Viện trưởng Viện Điện - Điện tử - tin học EEI

 Đang còn trong khoảng thời gian mà nhiều người dân TP Hồ Chí Minh vẫn háo hức được trải nghiệm cảm giác được đi lại trên các đoàn tàu ngược xuôi trên tuyến Metro số 1, nên số lượng khách đi tàu hàng ngày được Công ty TNHH MTV Đường sắt Đô thị số 1 - đơn vị vận hành, khai thác tuyến đưa ra đã cho thấy những tín hiệu đáng kỳ vọng. Nhưng xung quanh chuyện làm sao để thu hút khách đi tàu vẫn còn nhiều vấn đề cần quan tâm…

Ngày chính thức vận hành tuyến Metro số 1 rơi vào ngày chủ nhật nên rất đông người dân chen chân đến khu vực ga Bến Thành với mong muốn trải nghiệm cảm giác được đi tàu điện trên cao và dưới hầm ngầm. Tuy phải 10h sáng chuyến tàu đầu tiên mới xuất phát, nhưng trong ngày này đơn vị vận hành cũng đã thực hiện được 177 chuyến tàu với số lượng 149.780 hành khách.

Sang ngày vận hành thứ 2 và cũng là ngày thứ 2 đầu tuần, lượng khách giảm rất mạnh khi với 9 đoàn tàu, thực hiện 200 chuyến nhưng chỉ còn 38.751 hành khách. Như vậy trong ngày này bình quân chỉ có 193 hành khách trên mỗi chuyến tàu chạy suốt chặng. Trong khi đó, mỗi đoàn tàu có tới 3 toa, sức chứa tối đa lên tới 930 hành khách, gồm 147 chỗ ngồi và 783 chỗ đứng.

Khách chen chân chờ xuống ga ngầm Bến Thành để trải nghiệm Metro.

Ngày 24/12, đến 16h chiều 24/12 bà Văn Thị Hữu Tâm, Phó Giám đốc công ty báo tin đã thực hiện được 128 chuyến tàu với tổng số lượng hành khách đạt 47.157 người. Riêng tại ga Bến Thành, tổng lượng khách vào ga là 16.180 và lượng khách ra là 29.326 người. Từ 16h đến 22h30 đêm, do là ngày Lễ Noel nhu cầu đi lại tăng nên đã có thêm 92 chuyến tàu được thực hiện với lượng khách tăng đột biến vào buổi tối. Ngày 25/12, lượng khách đi tàu tiếp đà tăng trở lại với số lượng 115.962 hành khách, song bình quân có 580 khách trên mỗi chuyến tàu.  

Thống kê lượng hành khách đến các ga theo từng khung giờ của đơn vị vận hành cho thấy, cao nhất vẫn là số khách vào, ra từ ga Bến Thành, tiếp theo là ga Bến xe Miền Đông mới, ga Đại học Quốc gia chỉ xếp thứ 3. Trong khi đó, một trong những nhóm hành khách có giờ giấc, lộ trình đi lại ổn định được kỳ vọng sẽ đi tàu đông nhất trên tuyến Metro số 1 là sinh viên. Bởi chỉ riêng địa bàn TP Thủ Đức đã tập trung đến hơn 100 nghìn sinh viên của các trường thuộc Đại học Quốc gia và Đại học Nông Lâm, Đại học Sư phạm Kỹ Thuật. Nhưng ngược lại, số liệu khảo sát về nhà ở xã hội được ông Lê Hoàng Châu, Chủ tịch Hiệp hội Bất động sản TP Hồ Chí Minh đưa ra gần đây cho thấy, ký túc xá của các trường đại học ở khu vực này đã tạo chỗ ở cho khoảng 50 nghìn sinh viên sinh sống tại chỗ, tức họ không có nhu cầu đi lại hàng ngày trên tuyến.

Thống kê lượng khách vào ga Bến Thành trong ngày 24/12 của đơn vị khai thác cũng chỉ rõ, từ sáng sớm đến 4h chiểu chỉ có 16.180 hành khách từ các quận nội thành vào ga Bến Thành để đi về hướng cuối tuyến là TP Thủ Đức, dù địa bàn này là trung tâm đào tạo đại học. Ông Mạnh Hòa, một người dân ở quận Phú Nhuận cho hay, lo con trai đang học đại học ở địa bàn TP Thủ Đức chọn đi tàu điện để trải nghiệm trong những ngày đầu sẽ phải chen lấn, vất vả. Khi hỏi con, ông ngạc nhiên được biết chuyến đi hơi đông, còn chuyến về trước giờ cao điểm nên tàu rộng thênh thang…

Một đoàn tàu chạy trên tuyến Metro số 1.

Đi tàu điện còn lạ lẫm với nhiều người, nhưng nhà ga cuối cùng tuy đặt tại Bến xe Miền Đông mới thì được gọi là ga Suối Tiên, còn nhà ga trước Khu du lịch Suối Tiên lại được gọi là ga Đại học Quốc gia đã khiến không ít người nhầm lẫn. Chưa hết, hành khách đi tàu có nhiều lứa tuổi, nhưng từ đầu năm mới sắp tới, khách đi tàu được đơn vị vận hành yêu cầu phải có mã QR code. Đây cũng sẽ là một cản trở với đối tượng học sinh và những người lớn tuổi muốn đi lại trên tuyến.

Những ngày đầu tuyến Metro số 1 được đưa vào khai thác, các bãi trông giữ xe máy được bố trí dọc tuyến do lực lượng Thanh niên xung phong thành phố trông giữ luôn rất đông xe. Điều này đã cho thấy dù chọn phương tiện đi lại bằng tàu điện, nhưng người dân vẫn chưa thể bỏ hẳn được xe máy. Đồng thời, tuy đã có tàu điện chạy song song hơn chục km ngay sát bên, nhưng hàng ngày trên đường Võ Nguyên Giáp vẫn khá đông xe máy lưu thông do làn xe máy trên tuyến đường này khá thông thoáng.

Sống tại một chung cư thuộc quận 9 cũ, làm việc tại quận 5 nhưng xác định chỉ đi trải nghiệm trong thời gian miễn phí, sau đó sẽ quay lại sử dụng xe máy đi làm, chị Bích Hạnh cho hay, từ nhà ra ga Metro vẫn phải đi xe máy, gửi xe xong lên tàu đến ga Bến Thành nếu không muốn chở xe buýt hoặc chịu cảnh chậm giờ làm thì phải trả tiền đi grap bike sang chỗ làm tốn vài chục nghìn mỗi lượt. “Đi tàu đỡ cực và an toàn hơn, nhưng chạy xe máy sẽ nhanh và ít tốn tiền hơn do hành trình đi làm của tôi chủ yếu chạy trên đường Võ Nguyên Giáp, đường Mai Chí Thọ và đường Võ Văn Kiệt khá thông thoáng. Lương nhân viên tháng chỉ hơn chục triệu đồng nên cũng phải tính toán chi phí đi lại…”, chị Hạnh phân trần. 

TS Nguyễn Bách Phúc, Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học công nghệ và Quản lý TP Hồ Chí Minh từng nêu quan điểm, đừng quá kỳ vọng vào Metro nếu các tuyến xe buýt kết nối với Metro không hoạt động hiệu quả trong việc thu gom, trung chuyển hành khách. Ngoài các tuyến xe buýt hiện hữu, để tăng cường gom khách cho tuyến Metro số 1, ngày 20/12 vừa qua TP Hồ Chí Minh cũng đã khai trương 17 tuyến buýt điện kết nối nhà ga với các khu dân cư xung quanh. Thế nhưng ngay trong giai đoạn trải nghiệm và miễn phí, bình quân các chuyến tàu chỉ có trên dưới một nửa số chỗ có khách suốt chặng đường dài gần 20km là con số chưa thể yên tâm. Nhất là khi mức vốn đầu tư xây dựng rất lớn, kéo theo đó chi phí duy tu, bảo trì, vận hành và khấu hao…sẽ ở mức không thể nhỏ. Vì vậy, khi đã có Metro kết nối với bền xe khách lớn nhất nước, trước tiên TP Hồ Chí Minh cần phải làm triệt để việc “xóa sổ” xe hợp đồng trá hình chạy vào khu vực trung tâm đón, trả khách để đảm bảo trật tự an toàn giao thông và tăng lượng hành khách sử dụng Metro.  

Bảo Sơn 

03 tháng 12 2024

Bài Toán Tăng Vốn Cho Tuyến Metro Số 2 Ở Tp Hồ Chí Minh

NĂM 2024 THÁNG 12 NGÀY 02
BÁO CÔNG AN NHÂN DÂN

https://cand.com.vn/Giao-thong/bai-toan-tang-von-cho-tuyen-metro-so-2-o-tp-ho-chi-minh-i752074/
BLOG “HỘI HASCON VÀ VIỆN EEI”
https://hoihasconvavieneei.blogspot.com/2024/12/nam-2024-thang-12-ngay-02-bao-cong-nhan.html

BÀI TOÁN TĂNG VỐN CHO TUYẾN METRO SỐ 2
Ở TP HỒ CHÍ MINH
 
Tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc 
Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học Công nghệ và Quản lý TP. HCM HASCON
Viện trưởng Viện Điện - Điện tử - tin học EEI

 Ngày 25/11 vừa qua Ban Cán sự Đảng UBND TP Hồ Chí Minh đã có thông báo về việc thống nhất chủ trương sử dụng vốn ngân sách để triển khai tiếp dự án xây dựng tuyến Metro số 2. Với chủ trương này, thành phố dự kiến sẽ không sử dụng vốn vay ODA từ các ngân hàng ADB, KFW và EIB nước ngoài để đầu tư cho dự án…

Tuyến Metro số 2 (Bến Thành - Tham Lương) có chiều dài 11 km, đi qua địa bàn 6 quận với 9,3km đi ngầm, 2km đi trên cao gồm 10 nhà ga ngầm, 1 nhà ga trên cao đã được UBND TP Hồ Chí Minh phê duyệt dự án và khởi công san lấp mặt bằng, làm tường rào và tòa nhà văn phòng tại khu Deport Tham Lương từ các năm 2010-2011. Sau 9 năm không thể triển khai nhưng vẫn phải điều chỉnh tổng mức đầu tư, tháng 11/2019 UBND thành phố đã có quyết định phê duyệt điều chỉnh dự án, khi đó tổng mức đầu tư đã ở mức hơn 47,8 nghìn tỷ đồng. Từ đó, mốc thời hạn hoàn thành, đưa tuyến Metro số 2 vào khai thác cũng được lùi từ năm 2020 so với dự kiến ban đầu thành năm 2030.

Không chỉ tuyến số 2, mà ngay cả với tuyến Metro số 5 khi còn là dự án cũng đã bị đội vốn. Theo TS Nguyễn Bách Phúc, Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học Công nghệ và Quản lý TP Hồ Chí Minh, đầu tư cho Metro rất đắt. Ở các nước tiên tiến suất đầu tư bình quân khoảng 100 triệu USD/km, nhưng ở trong nước mức đầu tư đã “đội” lên rất nhiều. Chẳng hạn tuyến Metro số 5 từ ngã tư Bảy Hiền, quận Tân Bình đến siêu thị Metro ở TP Thủ Đức với chiều dài 8,9 km, còn chưa được triển khai nhưng cuối năm 2014 đã phải điều chỉnh lại giá đầu tư từ mức 833 triệu EURO, tăng thêm 477 triệu EURO thành 1,31 tỷ EURO. Mức vốn đầu tư này tương đương 1,52 tỷ USD vào thời điểm đó, bình quân là 170 triệu USD/km đối với tuyến này.

Khu vực tuyến dự án chưa được bàn giao mặt bằng.

Để hoàn thành mục tiêu trên, trong những năm tới ngân sách thành phố sẽ phải chi mỗi năm gần chục nghìn tỷ đồng cho việc xây dựng tuyến Metro số 2 và đây là gánh nặng không nhỏ cho ngân sách thành phố. Trong khi đó, ở giai đoạn 2 dự án này, thành phố sẽ xây dựng thêm 2 đoạn kéo dài từ điểm đầu và cuối tuyến là Bến Thành - Thủ Thiêm và Tham Lương - Bến xe Tây Ninh với tổng chiều dài 9,1km, tổng mức đầu tư dự kiến ở mức hơn 1,48 tỷ USD. Sau đó sẽ tiếp tục kéo dài tuyến từ Bến xe Tây Ninh đến khu Tây Bắc Củ Chi với chiều dài 28km chạy trên cao, tổng mức đầu tư khoảng 2,7 tỷ USD. Các nguồn vốn đầu tư này được dự kiến từ các nguồn như ODA, PPP… 

Đến nay, Dự án xây dựng tuyến Metro số 2 mới triển khai ở bước bồi thường, giải phóng mặt bằng, di dời hạ tầng kỹ thuật phục vụ xây dựng tuyến, nhưng đã gặp phải một loạt khó khăn về tăng vốn đầu tư. Do phương án vốn cho dự án dựng tuyến Metro số 2 được lập vào năm 2017, nên đến khi TP Hồ Chí Minh ký hợp đồng với các nhà đầu tư vào năm 2019 đã có những yếu tố làm tăng tổng mức đầu tư như thiết bị máy móc, nhân công, tỷ giá… Năm 2020, khi thành phố triển khai gói bồi thường, giải phóng mặt bằng theo phương án vốn đã lập trước đó với tổng mức đầu tư khoảng 3.400 tỷ đồng, nhưng sau khi thẩm định giá và ban hành hệ số điều chỉnh giá để tổ chức bồi thường cho người dân, số tiền đền bù đã tăng thêm khoảng 500 tỷ đồng.

Trong khi đó, chỉ với 585 trường hợp cần giải tỏa, chính quyền các quận cũng đã phải cần tới gần 4 năm để thực hiện. Đến cuối tháng 10 vừa qua, toàn bộ 585 trường hợp thuộc diện giải tỏa, thu hồi đất đều đã được các quận hoàn tất thủ tục, nhưng vẫn còn 10 trường hợp chưa bàn giao mặt bằng. Như vậy, ngoài việc thu hồi đất kéo dài, thì việc bố trí nguồn vốn đầu tư cho tuyến Metro số 2 cũng đang là vấn đề không đơn giản khi thành phố dự kiến sẽ triển khai xây dựng vào năm tới.

Bảo Sơn