Những
bài học từ quy hoạch
Tiến sĩ Nguyễn
Bách Phúc, Chủ tịch Hội Tư vấn khoa học công nghệ và quản lý Thành phố Hồ Chí
Minh nhận định: Đầu tư xây dựng cảng biển là điển hình của tình trạng thiếu quy
hoạch, gây hiệu quả nghiêm trọng, bởi với gần 100 cảng biển đã được đầu tư xây
dựng trong thời gian qua vừa quá thừa, vừa quá thiếu. Với hơn 100 tỷ USD xuất
khẩu mỗi năm, bình quân mỗi cảng biển này chỉ xuất được hơn 1 tỷ USD mỗi năm.
Đa số các cảng biển mỗi năm chỉ xuất được vài ba trăm triệu USD mỗi cảng.
Đầu tư xây dựng
tràn lan các khu kinh tế biển cũng là điển hình của tình trạng thiếu quy hoạch.
Từ Bắc đến Nam, đâu đâu chúng ta cũng gặp khu kinh tế biển, nhiều khu kinh
tế biển chỉ là nơi cho cỏ dại mọc. Các khu kinh tế biển thiếu quy hoạch vô tình
đã “băm nát bờ biển”. Điều đáng lo ngại là có những khu kinh tế biển ở vị trí
trọng yếu về quốc phòng-an ninh.
Biển Nha Trang luôn thu hút khách du lịch.
Trả lời phỏng
vấn Báo Quân đội nhân dân, đại biểu Quốc hội Phan Văn Quý cho rằng, trên thế
giới không có nhiều quốc gia có lợi thế về tài nguyên biển như Việt Nam. Thế
nhưng, kinh tế biển của chúng ta vẫn phát triển chưa đúng tiềm năng và thế
mạnh. Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng rõ nhất là việc thiếu quy hoạch, thiếu
chiến lược phát triển tổng thể kinh tế biển và liên kết chặt chẽ giữa các vùng,
các ngành kinh tế biển với an ninh-quốc phòng. Một vài doanh nghiệp được giao
làm nhiệm vụ khai thác kinh tế biển còn yếu trong quản lý, làm thất thoát tài
sản của Nhà nước, giảm năng lực cạnh tranh. Thực tế thời gian qua đã có khá
nhiều tiền của Nhà nước được đổ vào hai doanh nghiệp lớn trong lĩnh vực kinh tế
biển là Tập đoàn Công nghiệp Tàu thủy Việt Nam (Vinashin) và Tổng công ty Hàng
hải Việt Nam (Vinalines), nhưng do việc thẩm định không kỹ dự án, lại bị thất
thoát bởi tham nhũng, lãng phí nên hai doanh nghiệp này đã trở thành điển hình
của sự yếu kém trong khối doanh nghiệp Nhà nước.
Cần
có hành lang pháp lý đầy đủ cho quy hoạch
Để xây dựng và thực hiện quy hoạch, vấn đề quan trọng là phải có
hành lang pháp lý đầy đủ. Tại Việt Nam, sau một thời gian khá dài xây
dựng, Quốc hội đã thông qua Luật Biển Việt Nam. Luật Biển
Việt Nam có hiệu lực thi hành từ ngày 1-1-2013. Để có hành lang
pháp lý đầy đủ cho công tác quy hoạch kinh tế biển, đảo, Chính phủ đã giao cho
Bộ Tài nguyên và Môi trường soạn thảo một dự án luật phục vụ cho công tác quản
lý tổng hợp tài nguyên biển, đảo.
Trong khi chờ
Luật Quản lý tổng hợp, tài nguyên biển, đảo ra đời, Chính phủ và các ngành, địa
phương cần dựa vào “Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020” do Hội nghị lần thứ
tư Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa X) thông qua và “Chiến lược phát triển
kinh tế-xã hội 2011-2020” do Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI thông qua để
hoạch định những quy hoạch phát triển, bao gồm quy hoạch tổng thể cho cả nước,
quy hoạch tổng thể cho từng địa phương và từng ngành kinh tế thành phần trong
kinh tế biển. Khi xây dựng các quy hoạch, phải hết sức coi trọng vấn đề đầu tư.
Xây dựng quy hoạch đầu tư không làm theo cảm hứng, theo mơ ước, theo ý chí, mà
quên đi đòi hỏi của khoa học và thực tiễn. Quy hoạch kinh tế biển, đảo phải gắn
với sự nghiệp bảo vệ chủ quyền quốc gia, quốc phòng, an ninh và trật tự an toàn
trên biển. Quy hoạch phải phù hợp với yêu cầu quản lý tài nguyên và bảo vệ môi
trường biển, gắn với phát triển kinh tế-xã hội của các địa phương ven biển và
hải đảo.
|
“Phát triển mạnh kinh tế biển tương xứng
với vị thế và tiềm năng biển của nước ta, gắn phát triển kinh tế biển với bảo
đảm quốc phòng, an ninh, bảo vệ chủ quyền vùng biển. Phát triển nhanh một số
khu kinh tế, khu công nghiệp ven biển, ưu tiên phát triển các ngành công
nghiệp năng lượng, đóng tàu, xi măng, chế biến thủy sản chất lượng cao... Đẩy
nhanh tốc độ đô thị hóa, tạo thành các trung tâm kinh tế biển mạnh, tạo thế
tiến ra biển... Phát triển kinh tế đảo phù hợp với vị trí, tiềm năng và lợi
thế của từng đảo”. (Trích “Chiến lược phát triển kinh tế-xã
hội 2011-2020”) |
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét